[Góc review] KHU VƯỜN MÙA HẠ – Kayumi Yumoto-

Lại là quán cà phê cũ, góc cũ tôi thường qua. Một góc để khi tự dưng mà thấy chênh vênh, thế rồi chẳng muốn gặp ai, làm gì, chỉ muốn một chút sách để vơi. 

Bữa nay tôi chọn một cuốn sách bị ép chặt giữa hai cuốn tiểu thuyết dày và lớn, nằm o ép trên kệ. Màu xanh mát từ trang bìa là ấn tượng đầu tiên. 

Thường thì khi tâm trạng không được tốt, tôi thích những cuốn sách có màu xanh, nó khiến tôi thấy thư thái hơn, ngay cả khi chưa biết nội dung thế nào. 

“Khu vườn mùa hạ”, chỉ nghe mỗi tên thôi đã thấy tràn ngập những hình ảnh tươi mới của ánh sáng, của chim chóc, của những tiếng cựa mình trong nắng của cỏ cây, hoa lá. Nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy có chút buồn nhẹ vương vấn trong khu vườn đấy. 

Tôi có nhớ một câu thoại rằng:” Sự lãng mạn của mùa hè là khởi điểm cho mọi lý do, và tất cả đầu có một điểm chung khi mọi thứ đi qua. Chúng là những vì sao rơi, là ánh sáng rực rỡ nơi thiên đường, là ánh nhìn thoáng qua nhưng vĩnh cửu, và trong chớp nhoáng mọi thứ đều biến mất.” Mùa hạ thường có gì đó man mác của sự nuối tiếc, của sự chia tay. 

Nhưng từ khi bắt đầu, mọi thứ cứ nhẹ nhàng và đáng yêu như thế. Cuốn sách mở đầu ấm áp và trong trẻo với những băn khoăn của ba cậu nhóc. Những suy nghĩ có phần ngây thơ và ngốc nghếch của những cậu bé khiến người ta phì cười. Sợ ma, ám ảnh bởi những cái chết vào tận cả những giấc mơ, ba cậu bé luôn thắc mắc về những khái niệm trừu tượng mà không thể giải thích nổi. Chết là như thế nào? Ma quỷ là những sinh vật ra sao?. Chúng ta sẽ thấy chính mình của tuổi thơ những năm ấy, những nỗi sợ hoang đường, những suy nghĩ trẻ con mà người lớn ai cũng từng trải qua. 

Ba cậu nhóc quyết định đi tìm câu trả lời cho việc người già khi chết sẽ thế nào. Kế hoạch thám tử được khởi xướng với mục tiêu là ông cụ già sống trong căn nhà tồi tàn biệt lập nơi cuối phố, người mà chúng cho là đã chết hoặc sắp chết. Những tưởng kế hoạch thất bại, sau cùng, chúng đã có một mùa hè thật sự tuyệt vời. Sau những lần đột nhập theo dõi, tình cờ ba cậu nhóc đã bước vào cuộc sống của ông cụ lúc nào không hay. Dần dà, ông cụ đã trở thành người bạn tốt và không thể thiếu trong những ngày tháng sau đấy. 

Mùa hạ đấy cũng khắc khoải những nỗi buồn đằng sau. Bố của Kiyama cứ mãi đi làm và mẹ cậu tối nào cũng đắm chìm trong bia rượu với ánh mắt vô hồn. Một đứa trẻ cô đơn, có phần trưởng thành trong suy nghĩ. Một Wakabe sống cùng mẹ, luôn khao khát có một người bố, cậu thường che dấu bằng việc nói dối về bố của mình với mọi người. Một Yamashita luôn mặc cảm về thân hình mập mạp của mình, đứa trẻ có niềm mong ước trở thành chủ tiệm bán cá. Hay là nỗi đau đớn khiến mùa hạ không thể trở lại của ông cụ sống trơ trọi trong căn nhà với những kí ức đau thương về chiến tranh, về cái chết, về gia đình.

Nhưng nhờ sự tình cờ đó, hay là vận may đi chăng nữa, ba cậu nhóc đã nhận được nhiều hơn những gì chúng mong muốn. Từ việc đổ rác, làm vườn, dọn nhà, sơn tường, giúp ông cụ mỗi ngày đã khiến chúng lớn lên với tâm hồn rộng mở hơn. Những hạt mầm chúng gieo là những hy vọng lớn lên trong lòng ông cụ, người mà dường như không tìm thấy được ý nghĩa từ việc sống nữa. Giống như việc được hồi sinh, ông cụ đã được sống lại thêm một cuộc đời mà đã từ lâu ông đã bỏ quên. 

Ba cậu nhóc đã trưởng thành qua mùa hè ấy, mùa hè mà Yamashita đã dám đứng lên bảo vệ Wakabe khỏi những lời trêu chọc ác ý, điều mà ngày trước cậu cho rằng mình quá nhu nhược. Sẽ không thể không nhắc tới khoảnh khắc mà Wakabe đã tự chính mình chia sẻ về gia đình của cậu, ẩn sau vẻ ương ngạnh và kích động của mình, Wakabe đã thực sự lớn lên. Mùa hè ấy cũng nở bung sự tự tin của Yamashita về ước mơ tưởng chừng bị ngắt quãng.

Những cơn mưa rào mùa hạ đến xối xả như muốn cuốn trôi hết mọi thứ, thế nhưng vườn hoa của ba cậu nhóc vẫn đứng vững và tiếp tục đâm chồi. Cơn mưa trôi tuột những mảnh vỡ đau thương, đọng lại sẽ chỉ còn những hy vọng và yêu thương. Tâm hồn như được gột rửa và bình yên sau một trận bão nổi.

Mùa hạ đến nhanh mà đi cũng vội, giống như những bông pháo hoa trên đê đêm hôm đó, tỏa sáng rực rỡ trong phút chốc rồi biến mất tan vào không trung như một giấc mơ đẹp đẽ. Cái chết của ông cụ không khiến tôi bất ngờ, nhưng dù có biết trước, nỗi tiếc nuối vẫn nghẹn ngào khôn nguôi. Không phải hối tiếc về cái chết, mà tiếc cho những kỉ niệm chóng vánh, vừa hé nở rực rỡ, nay chôn vào thành những mảng kí ức. 

“Khu vườn mùa hạ” không có những lời văn ủy mị, sướt mướt, mà hài hước, nhẹ nhàng, đưa đến những thông điệp cũng giản đơn như thế. Cái chết là bắt đầu của sự sống, là khi ta thấy trân trọng cuộc đời hơn, yêu lấy những thứ bình dị xung quanh. Là khi ta nhận ra cái chết không có gì đáng sợ, đáng sợ là ta chẳng thể tìm nổi một phút giây ý nghĩa khi đang sống trên cuộc đời này.

Tác giả: Đồi táo gai

Bạn có thể tham khảo đặt mua tại đây:

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *