Truyện của Haruki Murakami thường bủa vây nỗi cô đơn khắc khoải, chúng bám dọc xương sống ngột ngạt và khó chịu. Bạn sẽ được dẫn dắt vào nỗi cô đơn đấy, và rồi sẽ bị giăng bẫy bởi những câu hỏi nửa thực nửa mơ. Giống như “ Người tình Sputnik”, một cái kết ám ảnh, khiến tôi bị kẹt trong mớ cảm xúc lẫn lộn. Nhưng một phần nào đó, sự lạc lối khi đi tìm câu trả lời lại làm tôi hứng thú.
“MÙA XUÂN NĂM HAI MƯƠI HAI TUỔI, SUMIRE YÊU LẦN ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI. MỘT TÌNH YÊU MÃNH LIỆT, MỘT CƠN LỐC XOÁY THỰC SỰ QUÉT QUA CÁC BÌNH NGUYÊN – SAN PHẲNG TẤT CẢ NHỮNG GÌ NÓ GẶP TRÊN ĐƯỜNG, TUNG MỌI THỨ LÊN TRỜI, XÉ CHÚNG RA TỪNG MẢNH, NGHIỀN NÁT THÀNH TỪNG MIẾNG. CƠN LỐC KHÔNG HỀ GIẢM CƯỜNG ĐỘ KHI BĂNG QUA ĐẠI DƯƠNG, BIẾN ANGKOR WAT THÀNH ĐỒNG HOANG TÀN, THIÊU CHÁY RỪNG GIÀ ẤN ĐỘ VỚI HỔ BÁO VÀ MUÔN LOÀI, RỒI BIẾN THÀNH CƠN BÃO CÁT SA MẠC VÙNG VỊNH BA TƯ, CHÔN VÙI CẢ MỘT THÀNH PHỐ PHÁO ĐÀI KỲ LẠ DƯỚI BIỂN CÁT. TÓM LẠI, ĐÓ LÀ MỘT TÌNH YÊU THỰC SỰ VĨ ĐẠI. NGƯỜI SUMIRE ĐEM LÒNG SI MÊ HOÁ RA LỚN HƠN CÔ MƯỜI BẢY TUỔI. ĐÃ CÓ GIA ĐÌNH. VÀ, PHẢI NÓI THÊM, LÀ PHỤ NỮ. ĐÂY LÀ NƠI TẤT CẢ BẮT ĐẦU, VÀ LÀ NƠI TẤT CẢ KẾT THÚC. GẦN NHƯ TẤT CẢ.” (Trích)
Những dòng chữ mở đầu đã phần nào dự cảm được một cái kết tình yêu không trọn vẹn.
Sumire là cô gái đam mê viết lách, cá tính, ôm mộng trở thành một nhà văn vĩ đại. Một cô gái không hề có hứng thú với đàn ông, đã phải lòng và yêu say đắm Miu, một người phụ nữ doanh nhân thành đạt xinh đẹp. Nhưng tình yêu của cô đáng tiếc thay không được hồi đáp.
Những kẻ cô đơn độc bước trong tình yêu
Là một người dám bỏ đại học, dọn ra sống một mình để đeo đuổi ước mơ trở thành nhà văn và bất chấp yêu thương một người đồng giới. Sumire đã gạt bỏ được những nỗi sợ và định kiến để tự do sống với cái tôi của mình. Thế nhưng khoảnh khắc mà Sumire bị Miu cự tuyệt, vào cái đêm đấy, cô đã biến mất không một dấu vết, lặng lẽ và mơ hồ. Cô đang chạy trốn khỏi thực tại để đến với thế giới mà nơi đó cô sẽ yêu và được yêu. Sumire đã chết hay vẫn còn sống, điều ấy không ai biết được, chỉ có nỗi cô đơn ngập tràn giăng kín vẫn bám lấy dù cô có chạy trốn ở một thế giới khác.
Miu một người phụ nữ tưởng chừng như hoàn hảo lại mang trong mình những quá khứ đau đớn, khiến cô mất đi cảm xúc yêu đương. Cô yêu chồng, thứ tình yêu không nhục dục. Cô là người khơi lên cảm xúc trong Sumire,nhưng không thể mở lòng đáp lại. Miu bị mắc kẹt trong một phiên bản khác của chính mình.
Hay nhân vật tôi -K- một nhà giáo yêu sách, yêu tha thiết Sumire nhưng không được đáp lại. Anh là người luôn quan tâm, biết cách thuyết phục và là người mà Sumire tin tưởng nhất, nhưng cô không có bất cứ nảy sinh tình cảm nào với anh.
Cả ba con người ấy đều mong chờ một tình yêu trọn vẹn mà không được hồi đáp.
Tôi là ai giữa cuộc đời này
Chúng ta sẽ tìm thấy chính mình đâu đó trong cuốn sách này, lí do mà con người muốn được yêu thương hay sự đau khổ tìm cách thoát khỏi thực tại. Cuộc sống của Sumire cũng chính là cuộc sống của những người trẻ đang chật vật tìm kiếm ước mơ, chơi vơi giữa dòng đời chỉ để với lấy đam mê khát khao thanh xuân.
Hay Miu, tượng trưng cho những cá nhân có lúc phân vân trước phiên bản của chính mình. Đâu mới là phiên bản thực của chính cô? Một Miu chối bỏ khao khát thể xác bên này hay một Miu tha thiết được ham muốn phía bên kia.
Hay hành động mà K tìm cách quên đi bóng hình người mình yêu nhưng rốt cục vẫn không thể loại bỏ bóng hình cô khỏi tâm trí.
Sumire, Miu hay K thì đều đang phải vật vã trước cái tôi đa ngã, mỗi nhân vật đang phải đấu tranh để chọn bản ngã riêng phù hợp với chính mình.
“Trái đất sinh ra chỉ để nuôi dưỡng sự cô đơn của con người”
Cái cách mà tác giả nắm mở những cảm xúc của nhân vật dường như khiến nó thêm hư ảo hơn. Sự biến mất của Sumire nhẹ tựa làn khói, như cái cách mà Haruki muốn độc giả phải ngộp lặn giữa những giả thiết khó có câu trả lời. Nội tâm nhân vật lẩn khuất đằng sau những dòng chữ mang đậm nỗi cô đơn. Câu chuyện về những con người bình thường nhưng lại trở nên đặc biệt và hấp dẫn dưới ngòi bút của Haruki. Họ thay đổi vì một biến cố trong quá khứ rồi phủ nhận bản thân mình bằng một cái tôi mới. Nhưng rồi cái tôi đấy vẫn ngự trị và không thể nào xoá bỏ được. Thứ cảm xúc cô độc tự tạo ra rồi chính họ không thể nào thoát ra được.
Truyện của Haruki là để cảm nhận chứ không thể lý giải. Cứ để cảm xúc miên man trống rỗng, tác giả sẽ dẫn lối bạn vào nhưng mê ảo siêu thực. Nếu bạn là người lần đầu đọc văn của Haruki, cuốn sách này khá nhẹ nhàng và phù hợp. Nhưng thật sự không dễ dàng để hiểu khi mới đọc một lần.
Tác giả: Đồi táo gai
Bạn có thể tham khảo đặt mua tại đây:
